Nhắm mắt, gượng lấy chồng
“Ngủ với cô như ngủ với xác chết” - người chồng hét lên, trước khi giáng cho tôi một cái tát lệch mặt. Tôi không đau, chỉ nhếch mép chua xót. Quả thật, tôi chỉ là một cái xác không hồn, không tình yêu, không cảm giác. Tôi chết kể từ khi tôi mặc áo cưới. Khi mặc áo cưới, tim tôi chỉ chực vỡ ra trong nước mắt. Tôi cảm thấy mình bước vào một địa ngục, không lối thoát. Rồi người chồng cũng nhanh chóng nhận ra sự lạnh lẽo, khô cứng đến mức gỗ đá, ghẻ lạnh của tôi. Anh ấy dằn vặt, tra hỏi. Thậm chí, lý do đám cưới thật nhanh của tôi cũng khiến anh ta nghi ngờ là tôi có tật xấu gì đó phải chạy trốn hoặc quá khứ nhơ bẩn.